Thi Vân Yên Tử – hồn thiêng Đại Việt
06/02/2014 | 3 Phản hồi

Cuốn sách mộc bản dày 300 trang, kích thước 125cm x 80cm x 16cm, nặng 120kg, gồm 143 bài thơ về Thiền viện và cảnh đẹp tuyệt vời, đặc sắc của vùng núi thiêng Yên Tử kỳ thú điệp trùng. Cuốn sách đã được các tổ chức UNESCO, Đại học Kỷ lục thế giới đánh giá cao về giá trị nội dung và hình thức. 

Ngày 23/8/2013, Thi Vân Yên Tử được Đại học Kỷ lục Thế giới ký nhận xác lập Kỷ lục Thế giới về giá trị nội dung của tác phẩm.Theo đó, cuốn sách được công nhận là một tài sản giúp lưu giữ các hình ảnh quan trọng và các giá trị văn hoá tinh thần cho các thế hệ sau.

[youtube_sc url=”http://www.youtube.com/watch?v=VMXgQR-LTAI”]

Thi Vân Yên Tử là tập thơ, mỗi bước là một nguồn cảm hứng đạo lý của tác giả, cho nên nó đầy đủ cả tình cảm, ý chí và lý trí của một tâm hồn khai triển, của một con người sống động, như hoa trái của một lộ trình tự quán chiếu và độc thoại với bản thân trong cuộc lữ hành đến vùng đất Phật Việt Nam, tông phái Trúc Lâm.

GS.TS Hoàng Quang Thuận

GS.TS Hoàng Quang Thuận

Đặc biệt, thiền học ở tập thơ là hành động thực hiện nối liền đời sống nhập thế với đời sống xuất thế, xã hội với thiên nhiên, nhân sinh với nghệ thuật bằng một dòng tâm linh khai triển, cởi mở từ hệ luỵ thế tục sang tự do giải thoát, từ cõi sinh tử đến ý thức không sinh tử.
Tác giả Hoàng Quang Thuận không ngồi một chỗ trong tháp ngà để thành tựu trên lý thuyết bằng hệ thống trí thức khái niệm bế quan, mà bằng cả thời gian khá dài tu học phụng sự đời, hướng về đạo pháp, đồng thời tham cứu tâm linh học nội điển, hợp nhất cả trí thức và hành động cùng nghệ thuật.

“Tịch lăng vô ngôn là gì? Tịch lăng vô ngôn là thiền. Thiền là sự đồng hoá trong hư, trong tịch, trong thường trụ, trong cõi phi sai biệt… giữa người và thiên giới, thiền là tịch lăng vô ngôn. Thiền là cảm thông, là hoá, là hoà. Thiền là mất biên giới… như thể cái thiện cao tột vượt qua thiện và ác, cái đẹp tối thượng vượt cả hai xấu và đẹp.

Cái thực tại vĩ đại vượt khỏi huyễn và thực. Hạnh phúc tối cao thoát ngoài đau khổ và vui sướng. Thực tại và thành tựu khi giữa cuộc sống đầy phiền trược này, Hoàng Quang Thuận, với tâm hồn nhạy cảm, tứ thơ hiền hoà anh đã náu mình trong cô tịch, lắng nghe tiếng thời gian và cái hồn của tạo vật muôn loài để đi tìm lời giải đáp cho những băn khoăn của đời sống tâm linh con người. Với dòng chảy Yên Tử, thơ anh đã đắc tu – Đài sen hoa nở vua lên ngự, toả sáng hào quang Bạch Yên Vân.”

B.T

Gửi phản hồi