Hoa Rụng Sân Chùa

Hạ về phượng đỏ đường đi
Mưa sa trong nắng những khi thay mùa
Lưa thưa hoa rụng sân chùa
Trầm buồn tiếng mõ, nhặt thưa chuông rền.

Bên sân vài tiểu dạo quanh
Nhặt hoa trên đất, ngày xanh cuộc đời!
Hồn nhiên tung đóa hoa rơi
Theo làn gió cuốn chân trời khuất mây.
Bâng khuâng một cánh chim bay
Trong tôi vợi lại những ngày xa xôi.

Năm xưa tôi cũng thế thôi
Buổi đầu cửa Phật xa đời quyết tu
Cửa Thiền ngày tháng công phu
Miệt mài học đạo đền bù tứ ân
Tấc lòng trong sáng chuyên cần
Vô tư đếm lá đầy sân năm nào.

Cũng từng tuổi trẻ dạt dào
Cũng đầy xúc cảm dâng trào đêm trăng
Cũng nhiều mơ ước thiện căn
Cũng bao thử thách càng tăng tháng ngày!
Thời gian cơn lốc vần xoay
Trải bao nghịch cảnh , duyên may cửa Thiền
Đâu rồi những nỗi niềm riêng?
Còn chăng, thực tại, lặng yên, chốn này.

Đâu đây hạnh phúc cận kề
Khi nhìn Tiểu trẻ thỏa thuê vui đùa
Đường đời lắm nẻo hơn thua
Ngẫm đường tu cũng lắm đua trí tài!
Vượt bao sương gió dạn dày
Mới hay lạc xứ nằm ngay bên mình
Nếu không ngày trẻ kệ kinh
Sớm khuya tinh tấn đâu mình hôm nay?

Trông về từ lực – Như Lai
Gia trì Tăng trẻ ngày mai hơn mình
Nương thừa sự nghiệp đăng trình
Trên đường giải thoát nhân sinh luân hồi.

Một cơn gió thoảng qua tôi
Vài hoa lại rụng, qua rồi ngày xanh!
Trở về thực tại của mình
Còn đôi chú Tiểu chạy quanh sân chùa.cd865hoa7_jpg

Chiêu Đề Tăng

 

Nói đến Phật giáo Việt Nam không thể không nói đến Thiền học Việt Nam, nói đến thiến học Việt Nam không thể không đề cập đến những dòng thơ thiền trong giai đoạn khởi đầu của Phật giáo nước ta. Những dòng thơ này được tập hợp khá rõ nét trong quyển Thiền sử đầu tiên của Việt Nam là Thuyền uyển tập anh. Giá trị thiền học của tác phẩm này đã được người viết tựa ca ngợi: “… như đóa hoa lan giữa loài cỏ dại… Như ngọn gió mát thổi qua sáu nẻo luân hồi, như trận tuyết từ bi rơi đầy trên ba ác đạo. Biết bao người đã lánh tục xuất gia, đạt trí ngộ không. Trong số đó có bậc trí tuệ sáng như mặt trời, trong như gương báu và sạch như băng tuyết”.