Cõi An Nhiên

Tác giả: Thích Đức Tĩnh

 

Biết đời chỉ là mộng
Tròn vành lời ca dao
Biết tình người nghi kỵ
Sau lời nói ngọt ngào! 

Nếu không hề thức tĩnh
Cứ lao sâu vào đời
Lún sâu vào huyển hoặc
Buồn đau và chơi vơi!

Thôi ta xin ghé lại
Ngồi mát bên gốc cây
Ngẫm suy lời Phật dạy
Thuở xưa, thế gian này!

Lòng ta giờ rũ bỏ
Tạm xa cõi Ta bà
Dõi theo chân đức Phật
Nguyện Nam Mô Di Đà!

Bóng áo nâu an tịnh
Theo câu niệm hồng danh
Phảng phát hương sen nở
Cõi an nhiên, tịnh lành!

coiannhien

 

Nói đến Phật giáo Việt Nam không thể không nói đến Thiền học Việt Nam, nói đến thiến học Việt Nam không thể không đề cập đến những dòng thơ thiền trong giai đoạn khởi đầu của Phật giáo nước ta. Những dòng thơ này được tập hợp khá rõ nét trong quyển Thiền sử đầu tiên của Việt Nam là Thuyền uyển tập anh. Giá trị thiền học của tác phẩm này đã được người viết tựa ca ngợi: “… như đóa hoa lan giữa loài cỏ dại… Như ngọn gió mát thổi qua sáu nẻo luân hồi, như trận tuyết từ bi rơi đầy trên ba ác đạo. Biết bao người đã lánh tục xuất gia, đạt trí ngộ không. Trong số đó có bậc trí tuệ sáng như mặt trời, trong như gương báu và sạch như băng tuyết”.